Diễn đàn trường đại học Thủy Sản Nha Trang
Chào mừng đến với diễn đàn trường đại học Thủy Sản Nha Trang.

Hãy cùng nhau xây dựng cộng đồng trường ngày càng lớn mạnh.

Thanks!

Join the forum, it's quick and easy

Diễn đàn trường đại học Thủy Sản Nha Trang
Chào mừng đến với diễn đàn trường đại học Thủy Sản Nha Trang.

Hãy cùng nhau xây dựng cộng đồng trường ngày càng lớn mạnh.

Thanks!
Diễn đàn trường đại học Thủy Sản Nha Trang
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Nếu mỗi người đều biết tha thứ

Go down

Nếu mỗi người đều biết tha thứ Empty Nếu mỗi người đều biết tha thứ

Bài gửi by hoadai 14/05/13, 02:09 pm

Tôi từng đọc được một câu chuyện mà tựa đề của nó là một câu giống như ngạn ngữ: “Nếu cuộc đời không quá chua chát, thì sự trả thù sẽ đâu có ngọt ngào”.
Câu chuyện đó thế này: Sau mười bảy năm kết hôn, một người đàn ông quyết định bỏ vợ mình để đi theo một cô gái trẻ. Căn nhà xa xỉ ở khu trung tâm vốn đứng tên người chồng, và ông ta vẫn muốn ở đó với tình yêu mới. Cho nên ông đề nghị vợ mình dọn ra ngoài, và nói rằng ông sẽ mua cho bà ấy một căn hộ mới.

Người vợ đồng ý, nhưng nói rằng phải có ba ngày để dọn đồ và chuẩn bị. Ngày đầu tiên, bà vợ đóng gói đồ đạc cá nhân vào các hộp, thùng và vali. Ngày thứ hai, bà gọi dịch vụ chuyển nhà tới chở đồ của mình đi. Ngày thứ ba, bà ngồi xuống bên chiếc bàn ăn quen thuộc, với cái giá nến quen thuộc ở giữa bàn, với tiếng nhạc du dương trong phòng.

Hẳn đây là lần cuối cùng bà ngồi ở chiếc bàn này. Bà ăn món tôm hùm ưa thích và uống một chai rượu vang. Khi ăn xong, bà đi tới từng phòng của căn nhà và nhét phần còn thừa của món tôm vào trong ruột những thanh treo rèm – vì thanh treo rèm vốn là những thanh kim loại rỗng.

Thế rồi bà dọn sạch bếp và tới căn hộ mới của mình. Người chồng quay trở về với cô vợ mới, và họ sống hạnh phúc – trong mấy ngày đầu. Thế rồi “sự cố” bắt đầu xảy ra, từ từ nhưng dai dẳng.

Nếu mỗi người đều biết tha thứ Tinh-yeu-1

Người chồng không hiểu và không thể giải thích tại sao căn nhà của mình lại có mùi khó chịu như vậy. Họ thử đủ mọi cách. Lúc đầu, họ dọn dẹp và lau sàn và hút bụi từng phòng một. Chẳng ăn thua gì.

Thế rồi họ xem xét các khe, hốc trong nhà xem có loài gặm nhấm nào chết ở đó không. Vẫn không có dấu hiệu gì cả. Họ lại giặt hết các loại thảm và rèm, và chạy máy lọc không khí. Việc này cũng vẫn không giải quyết được vấn đề.

Họ thuê cả dịch vụ diệt côn trùng chuyên nghiệp, vẫn chẳng ích lợi gì hơn. Họ vứt hết thảm cũ đi và thay bằng thảm mới. Nhưng mùi khó chịu vẫn không hết.

Cuối cùng, họ không chịu nổi nữa và quyết định chuyển đi. Công ty chuyển nhà đóng gói tất cả đồ đạc của họ để chuyển tới căn nhà mới. Họ đóng gói tất cả mọi thứ để chuyển đi. Kể cả những thanh treo rèm!

Tôi thích câu chuyện này vì sự hài hước của nó. Nhưng trong thực tế, trả thù luôn là một lựa chọn tồi tệ, nếu chúng ta muốn sống khỏe mạnh và hạnh phúc.

Nếu mỗi người đều biết tha thứ Tinh-yeu-2

Câu chuyện trên có nhiều “phiên bản”. Trong một vài phiên bản có nhắc đến thêm tình tiết là người vợ cũ, sau khi đã chuyển đi, thì sống rất hả hê – trong mấy ngày đầu.

Sau đó, bà cứ bồn chồn không biết chồng cũ của mình đã “ngửi thấy mùi gì” trong ngôi nhà cũ chưa. Bà không biết làm thế nào để có được câu trả lời, nên thỉnh thoảng cứ lén đi qua ngôi nhà cũ xem “tình hình” thế nào.

Đến một ngày, bà thấy công ty chuyển đồ đến chở hết đồ đạc cũ đi, và ngôi nhà được treo biển “Bán nhà”. Chẳng biết bà có thấy hả giận không, nhưng trong suốt thời gian chờ đợi, rình rập chồng cũ của mình với cô vợ mới của ông ta, thì bà vợ cũ chẳng làm được việc gì cả.

Bà mải suy nghĩ và tìm cách để biết được tình hình ở nhà cũ đến mức quên cả chăm sóc cho bản thân mình, chứ nói gì đến việc để ý xem xung quanh mình còn những người nào tốt, còn những chuyện gì vui.

Bởi vấn đề là... chúng ta không thể cùng lúc mang theo cả thù hận và cả yêu thương trong tim mình. Chúng ta phải bỏ một trong hai thứ. Đó là một lựa chọn mà ai cũng phải thực hiện.

Một số sự thù hận rất lớn, chồng chất trong một thời gian dài và không dễ gì mà bỏ được. Một số được tích tụ qua hàng năm trời đau khổ và giận dữ. Nhưng dù lý do là gì, thì chắc chắn bạn vẫn sẽ tìm được nhiều lý do hơn để từ bỏ chúng.

Bởi vì khi đã gạt đi giận dữ và thù hằn và chua chát, thì bạn có thể chọn được cách sống tốt hơn. Bạn có thể có sức khỏe và niềm vui. Bạn sống của cuộc sống của mình, không phải thụ động theo dõi cuộc sống của người khác.

Mặc dù, tất nhiên, bạn vẫn có thể phì cười trước câu chuyện “trả thù ngọt ngào” trên.

(Sưu tầm)

hoadai
hoadai
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4

Nữ Tổng số bài gửi : 188
Được cảm ơn : 23
Join date : 07/04/2011

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết