Diễn đàn trường đại học Thủy Sản Nha Trang
Chào mừng đến với diễn đàn trường đại học Thủy Sản Nha Trang.

Hãy cùng nhau xây dựng cộng đồng trường ngày càng lớn mạnh.

Thanks!

Chưa phải tình yêu nhưng đẹp như cổ tích

Go down

Chưa phải tình yêu nhưng đẹp như cổ tích

Bài gửi by hoadai on 02/06/11, 04:09 pm

1. "Đường tóc ngắn" là con đường tới trường của tôi. Tháng ba, hàng phượng hai bên đường trơ cành. Những li ti lá còn thay nhau rải mưa xuống con đường đầy gió. Nắng chưa bao giờ trải xuống phố nhiều đến thế. Hàng cây chỉ còn lại những cành mong manh buông xuống. Lũ chúng tôi, chỉ chung đường mà thành thân nhau. Mỗi trưa đi học về, chạy xe tà tà dưới đường lá bay, tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội làm quen với Tóc Ngắn, để viết "Tóc ngắn, phố và tôi" được đang báo HHT cách đây 2 năm.


Hồi ấy, Tóc Ngắn hay trở về một mình trên con đường lá bay. Tôi không làm quen bằng lới chào. Tôi đi qua rất nhanh người ấy, bỏ vào giỏ xe bài thơ đang báo rồi ... chạy biến. Ngày hôm sau, vẫn con đường ấy, chúng tôi cùng chào nhau. Rồi thành bạn ...

2. "Đường vội vàng" có ngôi trường Trần Phú, Tóc Ngắn học thời cấp III. Chúng tôi gọi là đường Vội Vàng, vì bữa ấy, đi qua đường này, Tóc Ngắn đang líu lo "Ngày xưa ở trường tớ ..." đột nhiên im bặt. Đẹp quá! Ngước lên, cả con đường rợp trắng hoa, ngợp cả tầm nhìn. Hai đứa dừng lại, đứng như hai người giận nhau giữa trưa đầy nắng, khong nói với nhau một câu. Chỉ nhìn nhau mà thôi. Và nhìn cây tuyết giữa tháng 3 Hà Nội. thế mà với một cơn gió tháng ba, hoa vội vàng trút như thở dài vậy. Chừng hai ba lần thở dài như nhớ nhung kỷ niệm, đám hoa xưa màu trắng cũng vội vàng trút hết. Con đường lại vội vàng thay lá xanh non ... Mùa hoa xưa cũng sẽ trôi qua nhanh như lần gặp gỡ ấy. Hai đứa chẳng là gì của nhau, nhưng hoá ra lại rất nhớ, và trở thành những kỷ niệm của nhau ...

3. Vẫn còn con đường tháng 3, "Đừơng Chia Tay". Đường Chia Tay là con đường qua nhà Tóc Ngắn. Ở đó có cây bàng già có lẽ đổ lá muộn nhất Hà Nội. Đường như nó biết nhường nhịn mọi cây bàng trẻ xugn quanh. Khi các cây bàng khác đã xanh mơn mởn lá non thì nó mởi rùng mình chuyển màu xanh đỏ. Lúc hai đứa chia tay cũng vào cuối tháng ba, bữa ấy, cây bàng nhà Tóc Ngắn đang rùng mình. Lá đang lả tả bay xuống mặt đường, đỏ ối. Tóc Ngắn khóc. Mà tôi thì chẳng còn nghĩ được gì khi nhìn thấy nước mắt của Tóc Ngắn: "Tớ thề với cây bàng nhà ấy, tớ sẽ không quên ấy cho dù ấy và tớ sẽ không còn gặp nhau nữa"


Hồi đó, chưa dám nói yêu đâu, chỉ mới dám vuốt một chiếc lá vướng trên tóc nhau thôi mà đã đỏ mặt. Hai đứa chia tay chẳng phải giận dỗi mà chỉ vì ... như thế thôi. Tuổi ấy những ngốc nghếch dỡ hơi đôi khi làm nên những điều tuyệt đẹp và phá đi những điều đẹp cũng không kém. Rút cục đó không phải là một câu chuyện tình yêu nhưng đẹp như cổ tích. Để rồi mỗi mùa bàng rùng mình thay lá đỏ, tôi lại xôn xao nghĩ về Tóc Ngắn, về hàng cây cùng những con đường.
ANH VŨ (trích báo HHT)

Câu chuyện được kể trên đây chỉ là một hồi ức về kỷ niệm xưa, một câu chuyện tình yêu trong muôn vàn chuyện tình yêu khác. Thế mới hay, cuộc sống còn bao điều thật ý nghĩa và thật diệu kỳ.

( Sưu Tầm )
avatar
hoadai
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4

Nữ Tổng số bài gửi : 188
Được cảm ơn : 23
Join date : 07/04/2011

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết