Diễn đàn trường đại học Thủy Sản Nha Trang
Chào mừng đến với diễn đàn trường đại học Thủy Sản Nha Trang.

Hãy cùng nhau xây dựng cộng đồng trường ngày càng lớn mạnh.

Thanks!

Án tử thần của cô dâu bất hạnh

Go down

Án tử thần của cô dâu bất hạnh

Bài gửi by gianggiangonline on 23/11/10, 08:37 am

Án tử thần của cô dâu bất hạnh
Đêm tân hôn, thấy anh khác lạ quá, cứ ngồi nhìn em khóc mãi. Em cứ tưởng anh ấy khóc vì hạnh phúc, không ngờ câu trả lời của anh ấy cho em lại là một nhát dao chí mạng. Anh ấy nói, vừa nhận được kết quả xét nghiệm từ bệnh viện, họ báo anh ấy bị HIV. Cũng vì tin tưởng sẽ cưới nhau, lại xa nhau một thời gian khá lâu nên khi anh ấy từ nước ngoài trở về, em đã cho anh ấy hưởng trước đêm tân hôn.
Cả đêm em ngồi như chết lặng, đến sáng hai vợ chồng nhìn nhau không biết nói gì thêm. Thôi thì số phận đã an bài, giờ có chết thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Lúc ấy, điều đầu tiên em nghĩ đến là bố mẹ, phải làm sao để bố mẹ sống không mang tiếng. Em không được chết, không được bỏ chồng và không được để điều bí mật kia lộ ra.
Trong cuộc tư vấn qua điện thoại về việc có nên sinh con khi người mẹ đã bị nhiễm HIV, cô gái người Thái Bình tên Thảo đã đau đớn kể lại cuộc đời bất hạnh của mình. Hiện tại Thảo vừa phát hiện mình có thai được 4 tuần tuổi. Cô nghe đâu đó người ta nói mẹ bị HIV nhưng cũng có trường hợp sinh con ra sẽ không bị. Niềm khao khát được làm mẹ, niềm hi vọng vào cái điều kì diệu kia sẽ xảy ra nên cô đành bộc bạch nỗi bất hạnh cứ ngỡ suốt cuộc đời này cô sẽ sống để bụng và chết mang theo.
Ba năm chờ đợi cuối cùng thì Quân người yêu của Thảo đi lao động ở nước ngoài cũng trở về. Cả hai gia đình chỉ chờ Quân về là làm đám cưới. Lẽ ra thì hai người đã cưới nhau mấy năm trước đây, nhưng vì kinh tế khó khăn cả hai gia đình đã bàn Quân nên đi lao động nước ngoài một chuyến kiếm ít vốn làm ăn sau này rồi về cưới sau. Tuổi còn trẻ nên Thảo cũng động viên người yêu đi kiếm tiền trước. Nhưng Thảo đã hoàn toàn không ngờ được rằng những lời khuyên người yêu đi làm kinh tế ấy lại đẩy cuộc đời của cô sau này vào con đường bất hạnh.
Sau ba năm bôn ba xứ người, Quân đã mắc phải căn bệnh thế kỉ. Nhưng vì thiếu hiểu biết nên Quân vẫn vô tư đón nhận sự dâng hiến của người yêu sau bao ngày xa cách chờ đợi. Sau lần quan hệ ấy, họ quyết định xin phép gia đình chọn ngày cưới. Trong thời gian chuẩn bị cưới ấy, một lần bị ngã xe máy phải vào bệnh viện khâu mấy mũi, Quân được các bác sĩ cho biết xét nghiệm máu của anh có vấn đề. Quân không tin vào sự thật ấy nên vẫn giấu chuyện âm thầm lên Hà Nội đi xét nghiệm lại.

Mỗi khi nhìn thấy ánh mắt vợ thèm thuồng những đứa trẻ con hàng xóm rồi lại ươn ướt buồn, lòng anh như xát muối... (Ảnh minh họa)
Vì sĩ diện, lại tin vào chuyện nhầm lẫn có thể xảy ra nên đám cưới vẫn được diễn ra như dự định. Quân nhận được "án tử" từ kết quả xét nghiệm trước ngày cưới một ngày. Đêm tân hôn, không còn cách nào khác, Quân đành nói cho Thảo biết sự thật. Cầm tờ giấy xét nghiệm của chồng trên tay, Thảo như sụp đổ, đau đớn hơn là cô biết chắc mình có khả năng nhiễm căn bệnh thế kỉ ấy tới 99%. Chỉ còn 1% hi vọng nhưng cô vẫn lên Hà Nội làm xét nghiệm mong cái điều kì diệu kia sẽ đến với mình.
Nhưng không, sau một thời gian chờ đợi, vợ chồng Thảo nhận án từ thứ hai. Vậy là chấm hết tất cả những hoài bão về một mái ấm hạnh phúc, về những đứa con xinh xắn, về ước mơ những đứa con lớn lên sẽ học hành đến nơi đến chốn, đỗ đại học... Bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu dự định bỗng chốc trở thành mây khói. Giờ có hận Quân, có bỏ anh thì cũng giải quyết được vấn đề gì.
Lặng lẽ với hạnh phúc tử thần
Người thân lẫn hàng xóm chẳng ai biết được vì sao cưới nhau chưa được bao lâu mà em cứ ốm lăn lóc như người chết đi sống lại. Mới đầu ai cũng bảo là em ốm nghén nhưng mãi cũng chẳng thấy có thai. Rồi cũng qua đi cái giây phút kinh hoàng hoảng loạn ấy, em bàn với chồng phải bỏ quê đi để tránh tiếng cho gia đình. Cả hai nhà từ xưa đến nay sống không hề có một vết nhơ giờ mà sự thật được phơi bày thì không biết họ còn sống yên ổn không?
Bố em bị bệnh tim, nếu biết chuyện vợ chồng em thế nào ông cũng sốc mà đổ bệnh. Quê em còn nặng nề kì thị những người có HIV lắm. Chúng em bảo ra thành phố kiếm việc làm để đổi đời và nói dối gia đình là được anh bạn nhận vào làm ở công ty, công việc ổn định thu nhập khá. Đã hai năm trôi qua, vợ chồng em đều viện cớ bận việc không về được.
Ra Hà Nội, vợ chồng Thảo vẫn âm thầm giấu chuyện mình bị HIV. Điều làm họ thấy an ủi là ở thành phố được tiếp cận với các dịch vụ tuyên truyền về cuộc sống của những người có HIV dễ dàng nên họ cũng hiểu được căn bệnh của mình. Hai vợ chồng âm thầm tự bảo vệ cho những người mình tiếp xúc không bị lây nhiễm. Căn nhà trọ thuê đã có những khoảnh khắc hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ.
Thế nhưng thỉnh thoảng đêm khuya, ý nghĩ về cái chết một ngày không xa dội về khiến Thảo không cầm được lòng. Vậy là không ai bảo ai, hai vợ chồng ôm nhau khóc nghẹn. Số phận đã như vậy rồi, giờ có oán trách cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, thôi thì thỉnh thoảng khóc cho nhẹ lòng. Dù mang bệnh nhưng bề ngoài họ vẫn là đôi vợ chồng trẻ sung sức, thỉnh thoảng nhìn cảnh những đứa con quấn quýt trong gia đình, Thảo không khỏi khát khao. Và rồi niềm khát khao ấy cứ cháy bỏng trong Thảo.
Quân là con trai duy nhất của gia đình, giờ mắc căn bệnh này coi như mang tội bất hiếu với cha mẹ. Thỉnh thoảng trong Thảo lại vụt lên ý nghĩ hay là cứ liều sinh con, biết đâu trời thương sẽ cho họ sống đến khi con trưởng thành, biết đâu đứa con ấy sẽ không bị nhiễm bệnh như bố mẹ. Niềm hi vọng ấy cứ lớn dần, lớn dần trong Thảo.
Biết được ý định của vợ, Quân khuyên Thảo không nên làm liều bởi nếu xác xuất ấy không đem lại cho họ sự may mắn thì sẽ có một đứa trẻ vô tội sẽ phải hứng chịu bất hạnh. Thấy chồng nói cũng có lý nhưng nếu xác định tư tưởng, sống lạc quan thì cuộc đời của họ vẫn có thể kéo dài, làm sao tổ ấm của họ có thể quạnh quẽ chừng ấy ngày tháng?
Dù cả hai cũng cố gắng nhưng mỗi khi nghe mọi người hỏi về vấn đề con cái họ lại thấy chạnh lòng. Nhiều người không hiểu còn mách các phương thuốc điều trị để có thai, các món ăn bổ dưỡng khác.
Hình dung căn nhà trọ nằm cô độc của hai vợ chồng trong một ngõ vắng vẻ ở ngoại thành Hà Nội như Thảo kể, hình dung ra nỗi buồn lặng chất chứa trong lòng của đôi vợ chồng trẻ giờ đây lại càng buồn hơn khi vắng tiếng trẻ thơ, lại càng xót xa thêm cho họ. Thảo kể rằng, dù ở đây không ai biết những người như Thảo mắc bệnh nên trước mắt cuộc sống của họ chưa gặp phải cảnh bị kì thị. Nhưng làm sao sống được vui vẻ khi lúc nào trong đầu cũng hiện lên hình ảnh đến cái ngày khủng khiếp ấy.
Vợ chồng Thảo vẫn thường động viên nhau cố gắng sống hòa đồng và không để mọi người biết chuyện. Nếu đến ngày bệnh của hai người nặng thì cùng nhau tìm đến các trung tâm chữa trị căn bệnh này để được chết trong im lặng.
Chồng Thảo bảo thương vợ lắm và ân hận vì sự ích kỉ của mình trước đây; và anh lại càng thương hơn khi nhìn thấy cô không bỏ đi như những người vợ khác mà ở lại bên anh chăm sóc cũng như yêu thương chồng như chưa có chuyện gì xảy ra. Mỗi khi nhìn thấy ánh mắt vợ thèm thuồng những đứa trẻ con hàng xóm rồi lại ươn ướt buồn, lòng anh như xát muối.



Dù cả hai cũng cố gắng nhưng mỗi khi nghe mọi người hỏi về vấn đề con cái họ lại thấy chạnh lòng... (Ảnh minh họa)
Thảo cho biết không phải vợ chồng trẻ nào khi đưa nhau đến một nơi không ai biết mình để sống là có thể quên đi tất cả xây dựng hạnh phúc. Tất cả họ ai cũng muốn sống trong cái cảm giác hạnh phúc ấy vì trước đây họ đã từng mơ ước để có được cái ngày ấy. Nhưng thật bất hạnh khi họ biết thế nào là một tổ ấm hạnh phúc thì cũng chính là lúc họ cảm nhận nó trong nỗi đau bất tận.
Một lần vì không thể nén nổi sự khao khát được làm mẹ, Thảo đã không dùng một biện pháp tránh thai nào khi vợ chồng quan hệ. Sau khi không thấy tháng, cô vừa hồi hộp vừa lo lắng. Lén chồng đi mua que thử thai về, mắt Thảo như hoa lên khi que thử báo cô có thai. Rồi cũng giấu giếm chồng, Thảo tìm đến một phòng khám tư nhân để siêu âm. Thai đã được 4 tuần tuổi. Đó là niềm vui bất tận, nhưng cũng là nỗi đau đớn kèm theo. Giữ thai hay phá, có nên sinh thêm một đứa trẻ bất hạnh, lỡ may con không bị nhiễm bệnh thì sao...? Hàng ngàn câu hỏi cứ vang lên trong đầu Thảo.
Sau buổi tư vấn, Thảo lang thang tìm đến nơi người ta đang nuôi dưỡng những đứa trẻ không may bị nhiễm HIV từ trong bụng mẹ. Nhìn những gương mặt ngây thơ, ánh mắt trong veo hồn nhiên vô tội, Thảo như quỵ xuống khi hình dung một ngày nơi đây sẽ có thêm một đứa trẻ sống mà không biết đến ngày mai.



Sau một đêm dài thức trắng, Thảo nói với chồng tất cả và họ quyết định ngày mai sẽ vào bệnh viện.
Cuộc đời này đã chứng kiến nỗi đau và sự bất hạnh của Thảo và chồng là đã quá đủ. Họ không thể vì một giây phút hạnh phúc được làm cha làm mẹ mà sinh ra một đứa trẻ có khả năng bị nhiễm HIV ngay từ trong bụng mẹ. Có thể tổ ấm vốn đã buồn ấy sẽ thanh thản hơn khi không phải ngày đêm đau lòng nhìn con thơ vô tội đang mang bản án tử hình giống mình.



Chồng Thảo bảo niềm ân hận lớn nhất của anh và cũng là bài học cho tất cả nam giới là hãy biết cách tự bảo vệ mình và cho cả người thân khi tìm đến với tình dục. Đừng vì một phút hoan lạc mà đánh đổi một cái giá quá đắt đỏ như bản thân anh

dien dan mua ban |
cong nghe |
tin tuc cong nghe


Được sửa bởi cherish ngày 23/11/10, 01:58 pm; sửa lần 3. (Reason for editing : Thêm hình minh họa...)
avatar
gianggiangonline
Thành viên mới
Thành viên mới

Nữ Tổng số bài gửi : 5
Được cảm ơn : 3
Join date : 23/11/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Án tử thần của cô dâu bất hạnh

Bài gửi by daibangxanh on 23/11/10, 01:38 pm

Mình xin trích đăng thêm một đoạn tâm sự của một người bị nhiễm hiv ở Thủy Nguyên, HP, có lẽ ko ko từ ngữ nào có thể diễn tả được nỗi đau đớn tột cùng khi cái giá phải trả cho những hành động nông nổi thiếu kiềm chế trong phút chốc để sau đó là bản án tử hình đã định sẵn...cho bản thân và cho cả gia đình...
Ngay trước lúc anh sắp được rời trại cai nghiện, anh biết tin mình nhiễm HIV. Anh chia sẻ với tôi cảm giác của anh lúc được thông báo là nhiễm HIV, “chân tay tôi bủn rủn, tôi muốn tìm một cái gì đó để dựa vào, mắt tôi hoa lên và tôi không nói được gì cả. Tôi không muốn nói chuyện với ai cả, tôi bước chân về phòng như một người say rượu”. Mọi thứ như sụp đổ hết dưới chân anh. Đối với anh, cuộc đời phía trước chỉ còn là màu đen. Những hoài bão, ước mơ, dự định và toan tính, mong chờ hạnh phúc của ngày mai gần như tan biến hoàn toàn. Khi về phòng anh không rời khỏi chỗ ngồi của mình, chỉ cúi mặt nhìn xuống đất cho đến sáng hôm sau. “Tôi không ngủ và không có cảm giác buồn ngủ, thời gian trôi sao mà chậm, chậm lắm”. Sáng ra mọi người được ra trại thì vui mừng, còn anh không còn thiết nghĩ đến chuyện đấy nữa, không buồn nghĩ đến chuyện gì cả.


Khi về nhà, anh nói với mẹ là mình bị nhiễm HIV, mẹ anh bảo “cái gì? mày nói cái gì, nhà mình làm gì có HIV, HIV có ở đâu chứ làm gì có ở đây?”. Mọi người trong gia đình anh không tin đó là sự thật, bữa cơm hôm đấy đối với anh và gia đình anh như một sự tra tấn. Bốn ngày hôm sau, nhà anh có toán thợ đến xây cho anh phòng mới để ở. Sau đấy mẹ anh sắm các vật dụng cá nhân cho anh: bàn chải, khăn mặt, cốc, chén, bát, đĩa...
Anh phát hiện ra điều gì đó không ổn, “tôi không được bế cháu của mình nữa, tôi bóc quả cam đưa cho nó, mẹ nó biết là vứt ngay; tôi uống một cốc nước thì không ai dám đụng đến chiếc cốc đó nữa”. Anh cảm thấy mình bị cô độc, bị xa lánh, mọi người không ai dám gần anh. Khi anh đi ra đường mọi người nhìn thấy anh là bàn tán, xì xào, chỉ trỏ. Anh thấy tủi nhục, rất xấu hổ và không muốn đi ra đường. Suốt một năm trời, anh tự giam mình trong căn phòng 7 m2 mà bố mẹ xây cho, không đi đâu, không ra khỏi phòng, không tiếp xúc với ai, không thư từ, điện thoại với ai. Anh chỉ vẽ tranh; tranh anh vẽ có cái vẽ xong lại đốt đi, có cái tặng cho các em học sinh lớp 11, 12. Theo lời kể của anh, lúc này thì tóc anh đã dài ngang vai, râu cũng dài và trông anh như người ở trong rừng.


Ngày nào cũng thế, người nhà chuyển đồ ăn cho anh bằng những chiếc cốc nhựa của riêng anh qua cửa sổ. Lúc đó anh chẳng thiết sống nữa, anh tìm đến ma túy và bắt đầu nghiện lại. “Tôi muốn chơi cho đời mình nó nát đi, mình không phải là mình nữa, để đỡ phải nghĩ, đỡ phải dằn vặt, đỡ phải đau đớn.” Anh càng dùng ma túy thì càng bê tha, mọi người càng khinh rẻ, người thương anh cũng có, người ghét anh cũng nhiều.


Mặc dù cuộc đời anh đã sang trang từ khi anh tham gia CLB Hoa Sen, nhưng những tháng ngày chịu đựng sự kỳ thị của gia đình và cộng đồng có lẽ khó có thể xóa nhòa trong ký ức của anh.



Đây là một trong những trường hợp kỳ thị đã xảy ra tại biết bao vùng quê khác ở Việt Nam. Cũng chính sự kỳ thị này đã khiến hàng trăm người có H bị chính người thân trong gia đình hắt hủi, cô lập, đẩy ra khỏi cuộc sống gia đình. Không còn nơi bấu víu, người bệnh phải sống những ngày cuối đời trong sự cô đơn, tuyệt vọng đến cùng cực. Một lời động viên, chia sẻ của người thân và của cộng đồng cũng rất cần thiết đối với họ!

_________________
Một bước đi vạn dặm bắt đầu từ một bước chân.
avatar
daibangxanh
Admin
Admin

Nam Tổng số bài gửi : 110
Được cảm ơn : 0
Join date : 08/06/2010
Đến từ : Ninh Hòa

Xem lý lịch thành viên http://dhnt.friendhood.net

Về Đầu Trang Go down

Re: Án tử thần của cô dâu bất hạnh

Bài gửi by vstar.vn on 16/05/11, 10:46 am

bài này cảm động quá, khổ thân thật đấy!
avatar
vstar.vn
Thành viên mới
Thành viên mới

Nữ Tổng số bài gửi : 3
Được cảm ơn : 0
Join date : 16/05/2011

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Án tử thần của cô dâu bất hạnh

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết